Chiều hôm ấy, sau giờ tan học, Linh dắt tay con gái về nhà. trong lòng chỉ mong một bữa cơm gia đình yên ấm. Nhưng vừa tới cổng, cô khựng lại. Cô bất ngờ nghe thấy tiếng cười khúc khích lạ lẫm vang ra từ phòng khách nhà mình.
Linh tính có chuyện chẳng lành cô vội tiến tới sát cánh cửa khép hờ. Cô ghé mắt nhìn vào thì trời ơi bên trong là bóng dáng chồng cô – Tuấn – đang ô/m ấ/p một người phụ nữ son phấn lòe loẹt.

Tim Linh nh/ói b/uốt, nhưng ánh mắt cô lập tức s/ắc lạnh. Cô khẽ cúi xuống, xoa đầu con gái rồi thủ thỉ:
– Con sang nhà bác Hạnh chơi một lát nhé, mẹ bận chút việc. Đừng ra ngoài cho đến khi mẹ gọi.
Đứa bé vô tư chạy sang nhà hàng xóm, không hề hay biết mẹ mình đang chuẩn bị bước vào một cơn giông tố.
Linh đẩy cửa bước vào. Điện bật sáng choang. Cả Tuấn và ả nhân tình đều giật bắn. Tuấn lắp bắp:
– Em… em về sớm vậy?
Ả bồ thì vội vàng chỉnh lại váy áo, nhưng ánh mắt vẫn đầy thách thức, như muốn chứng minh sự hiện diện của mình.
Linh mỉm cười nhạt, đặt cặp sách của con lên bàn, giọng bình thản đến gai người:
– Nhà tôi, chồng tôi… mà các người coi như khách sạn để hú hí à?
Tuấn tái mét, tìm cách kéo tay Linh:
– Nghe anh giải thích đã, cô ấy chỉ là đồng nghiệp thôi, bọn anh bàn công việc…
Nhưng Linh hất mạnh tay, ánh mắt như lư/ỡi d/ao:
– Đồng nghiệp ư? Công việc ư? Những thứ ấy tôi tưởng phải diễn ra ở văn phòng công ty chứ sao lại trong nhà tôi? Mà điện lại tắt tối om như thế?
- Anh…
- Anh không chối nổi nữa đúng không? Anh dám đưa đàn bà khác về đây, trước mặt bàn thờ tổ tiên, trước khi con mình bước vào nhà. Anh còn tư cách làm chồng, làm cha sao?
Linh bất ngờ quay sang phía ả nhân tình. Cô kéo ghế, ấn mạnh xuống:
– Còn cô, chắc nghĩ mình hơn người khi chen chân vào gia đình người khác? Để tôi nhắc: tôi mới là vợ hợp pháp, còn cô chỉ là món đồ chơi rẻ tiền bị lôi về thử tại nhà này.
Không để đối phương kịp phản ứng, Linh rút điện thoại, bấm nút quay video, lia thẳng vào mặt cả hai:
– Hay tôi phát trực tiếp cho cả bạn bè, đồng nghiệp, hàng xóm cùng xem cảnh “xấu hổ thay” này?
Ả bồ tái mặt, run rẩy chắp tay van xin:
– Chị ơi… đừng…
Tuấn cũng cuống cuồng:
– Linh, em tắt đi, anh xin lỗi, anh lỡ dại…
Linh lạnh lùng cắt ngang:
– Xin lỗi à? Thứ tha dễ thế thì đàn bà trên đời này cần gì lòng tự trọng nữa.
Cô quăng điện thoại lên bàn, màn hình dừng lại ở đoạn quay rõ từng gương mặt. Rồi cô lôi sẵn tập giấy ly hôn từ túi ra, đặt trước mặt Tuấn:
– Đừng tưởng tôi không biết mối quan hệ của anh và cô ta bao lâu nay. Tôi cố làm ngơ vì tôi muốn cho anh cơ hội. Thế nhưng đến ngưỡng này thì tôi không thể để yên được nữa rồi. Đây, đơn ly hôn tôi đã chuẩn bị sẵn. Ký đi, khỏi vòng vo.
Rồi Linh quay sang ả bồ:
– Còn cô – biến khỏi nhà tôi ngay lập tức. Nếu không, clip này sẽ xuất hiện khắp nơi trước khi mặt trời lặn.
Ả bồ mặt trắng bệch, lủi thủi bỏ chạy trong nhục nhã. Tuấn run rẩy ký vào tờ giấy, mất hết thể diện lẫn gia đình chỉ trong một buổi chiều.
Linh thu dọn giấy tờ, ngẩng cao đầu bước sang đón con về. Nhìn ánh mắt ngây thơ của con trai, cô siết chặt tay nó, thầm nhủ:
– Mẹ không giữ nổi một người chồng, nhưng mẹ sẽ giữ cho con một cuộc đời không phải lớn lên trong cảnh nh//ơ nh//ớp
