Chiều hôm đó, bầu trời thành phố xám xịt như màu chì, dự báo một cơn giông sắp ập đến. Tôi lách chiếc xe qua con ngõ nhỏ, lòng tự hỏi không biết sự xuất hiện sớm hơn hai tiếng của mình có làm xáo trộn nhịp sinh hoạt của Nhã không. Cổng mở sẵn. Tôi khẽ nhíu mày, Nhã vốn là người cẩn thận, hiếm khi để hớ hênh như thế trừ khi cô ấy đang đợi ai đó.
Tôi bước vào phòng khách. Tiếng tivi đang phát một bản nhạc không lời du dương, nhưng không khí trong phòng lại đặc quánh sự tội lỗi. Trên chiếc ghế sô pha bọc da sang trọng — món quà tân hôn mà bố mẹ vợ tặng — Nhã đang ngồi trên đùi một người đàn ông lạ mặt. Gương mặt cô ấy ửng hồng, đôi tay vẫn còn đặt hờ trên vai gã kia.
Thời gian như ngừng trôi. Ba cặp mắt nhìn nhau. Tôi không thấy cơn giận bùng lên như núi lửa, trái lại, tôi thấy một sự trống rỗng đến cùng cực.
“Anh… sao hôm nay anh về sớm thế?” Nhã lắp bắp, vội vàng đứng dậy, chỉnh lại vạt áo sơ mi hơi xô lệch.
Gã đàn ông kia, khoảng ngoài ba mươi, trông lịch lãm và có phần ngạo nghễ, chỉ khẽ gật đầu chào tôi như một vị khách chủ nhà chào đón kẻ đi lạc. Tôi hít một hơi thật sâu, nén cái đắng cay vào lồng ngực:
“Gặp khách xong anh về thẳng luôn. Anh vào lấy ít tài liệu rồi đi ngay, hai người cứ tự nhiên.”
Tôi quay lưng, bước nhanh vào phòng làm việc, vơ đại một xấp giấy tờ rồi trở ra. Khi bước qua cửa, tôi nghe tiếng Nhã thở phào nhẹ nhõm. Tiếng thở ấy sắc lẹm, cứa đứt sợi dây liên kết cuối cùng trong lòng tôi. Tôi lẳng lặng dắt xe ra cổng, ghé vào quán cà phê cuối phố, nơi có thể nhìn thấy chiếc cổng nhà mình qua lớp kính mờ.
Chúng tôi đã ký đơn ly hôn cách đây ba tháng. Tòa án đang thụ lý, và căn nhà này — vốn thuộc quyền sở hữu của bố mẹ Nhã — sẽ là nơi tôi rời đi sau khi thủ tục hoàn tất.
Ba năm hôn nhân, tôi đã cố gắng trở thành một người chồng mẫu mực. Tôi cày cuốc ngày đêm để chứng minh với gia đình vợ rằng tôi không phải kẻ “chuột sa hũ nếp”. Nhưng có lẽ, sự nỗ lực ấy lại vô tình tạo ra khoảng cách. Nhã cần một người đàn ông có thể cùng cô ấy đi khiêu vũ, thưởng rượu vào chiều thứ Bảy, chứ không phải một gã kỹ sư lúc nào cũng nồng nặc mùi dầu máy và những bản vẽ khô khan.
“Em hết yêu anh rồi. Chúng ta sống thế này chỉ làm khổ nhau thôi.” Câu nói ấy của Nhã cách đây nửa năm vẫn vang vọng. Tôi đã đồng ý ký đơn mà không đòi hỏi bất cứ tài sản nào. Tôi tự trọng, và có lẽ, tôi cũng mệt mỏi với việc phải gồng mình lên để xứng tầm với gia thế của vợ.
Ngồi trong quán cà phê, tôi nhìn đồng hồ. Ba mươi phút. Một tiếng. Hai tiếng. Người đàn ông kia bước ra, Nhã tiễn gã ra tận cổng, họ trao nhau một cái ôm nồng thắm ngay dưới ánh đèn đường vừa bật sáng. Tôi cười nhạt, nhấp ngụm cà phê đắng ngắt. Hóa ra, vị trí của tôi đã được thay thế nhanh đến thế.
Tối muộn, khi gã kia đã đi khuất, tôi mới trở về. Nhã đang ngồi ở bàn ăn, bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Anh ăn gì chưa? Em để phần trong tủ lạnh.”. “Tôi ăn rồi.” Tôi lạnh lùng đáp. “Nhã này, chúng ta vẫn chưa chính thức ly hôn. Cô mang người khác về nhà… bố mẹ cô mà biết thì không hay đâu.”
Nhã đặt tách trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm khô khốc: “Thì sao? Đằng nào cũng kết thúc rồi. Anh Thành là người sẽ ở bên em sau này. Bố mẹ em cũng đã gặp anh ấy rồi.”
Tôi sững người. Bố mẹ vợ đã gặp gã đó? Nghĩa là trong lúc tôi vẫn còn đang dằn vặt về cuộc hôn nhân tan vỡ, họ đã chuẩn bị sẵn một “phương án thay thế” hoàn hảo. Tôi không nói thêm lời nào, lẳng lặng bước lên gác, bắt đầu thu dọn những món đồ cuối cùng của mình vào vali.
Trong lúc dọn dẹp ngăn kéo bàn làm việc chung, tôi tìm thấy một bìa hồ sơ cũ nằm kẹt phía sau. Đó là hồ sơ sức khỏe của Nhã từ một năm trước — thời điểm cô ấy bắt đầu lạnh nhạt với tôi. Tôi định vứt đi, nhưng một dòng chữ in đậm đập vào mắt khiến tim tôi thắt lại.
Kết quả xét nghiệm: Suy buồng trứng nguyên phát – Khó có khả năng mang thai tự nhiên.
Tôi bàng hoàng. Suốt ba năm qua, áp lực từ phía bố mẹ chồng về chuyện có cháu nối dõi luôn đè nặng lên vai tôi, nhưng Nhã luôn nói “em chưa muốn”. Tôi đã từng nghĩ cô ấy ích kỷ, chỉ biết lo cho sự nghiệp và nhan sắc. Hóa ra, cô ấy đã âm thầm chịu đựng nỗi đau này một mình.
Nhưng tại sao cô ấy lại chọn ly hôn ngay lúc này? Và gã đàn ông tên Thành kia là ai? Tôi mang tờ giấy ấy xuống phòng khách. Nhã nhìn thấy nó, gương mặt cô ấy biến sắc, từ tái nhợt chuyển sang giận dữ.
“Anh lục lọi đồ của tôi à?”. “Tại sao em không nói với anh? Đây là lý do em muốn ly hôn đúng không?” Tôi gặng hỏi. Nhã cười lớn, điệu cười đầy vẻ mỉa mai: “Anh đừng có tự huyễn hoặc mình nữa. Đúng, tôi không thể có con. Nhưng anh Thành biết điều đó và anh ấy chấp nhận. Gia đình anh ấy không quan trọng chuyện đó như gia đình anh. Ly hôn là giải thoát cho anh, cũng là cho tôi.”
Tôi nhìn sâu vào mắt Nhã, hy vọng tìm thấy một chút lừa dối, một chút hy sinh cao thượng như trong những bộ phim tâm lý. Nhưng không, tôi chỉ thấy sự kiên định đến tàn nhẫn. Cô ấy không cần sự thương hại của tôi.
Đúng lúc đó, chuông điện thoại của Nhã vang lên. Cô ấy mở loa ngoài. “Nhã à, anh Thành đây. Em nói với thằng chồng cũ của em nhanh chóng dọn đi nhé. Căn nhà đó bố em đã hứa sẽ sang tên cho anh sau khi hai đứa mình đính hôn rồi. Anh không muốn thấy hơi hướm của gã nghèo kiết xác đó trong tổ ấm của chúng ta.”
Tiếng cười của Thành ở đầu dây bên kia lọt vào tai tôi như một gáo nước lạnh. Nhã hơi ngượng, cô ấy vội vã tắt máy nhưng quá muộn. Mọi thứ đã phơi bày.
Không có sự hy sinh nào ở đây cả. Chỉ có một thực tế phũ phàng: Nhã đã tìm được một mối “hời” hơn. Thành không chỉ chấp nhận khuyết điểm của cô ấy, mà gã còn khéo léo lấy lòng bố mẹ vợ tôi bằng những dự án kinh doanh nghìn tỷ, thứ mà một kỹ sư lương tháng vài chục triệu như tôi không bao giờ chạm tới được.
Tôi không đánh ghen. Tôi cũng không gào thét. Tôi chỉ lặng lẽ kéo vali ra cửa.
“Nhã, em bảo anh Thành gì đó của em đừng quá vội vàng.” Tôi dừng lại ở bậc cửa, giọng bình thản đến lạ lùng. “Căn nhà này đúng là của bố mẹ em. Nhưng em quên mất một điều… mảnh đất dưới chân căn nhà này vốn thuộc về dự án quy hoạch mở đường mà công ty anh đang thầu. Và theo luật, phần đền bù và hỗ trợ tái định cư sẽ ưu tiên cho người trực tiếp đứng tên cư trú dài hạn và có đóng góp sửa chữa.”
Nhã khựng lại: “Anh nói gì?”
“Ba năm qua, mỗi lần sửa nhà, nâng tầng, thay nội thất… anh đều giữ hóa đơn và ký tên với tư cách chủ hộ sửa chữa. Anh đã âm thầm đầu tư vào đây hơn hai tỷ đồng tiền tích lũy của anh. Nếu em muốn anh đi ngay và nhường lại cho anh Thành, hãy bảo anh ta chuẩn bị tiền hoàn trả lại toàn bộ chi phí đó kèm lãi suất. Nếu không, đơn ly hôn này sẽ còn kéo dài ở tòa vì tranh chấp tài sản gắn liền trên đất đấy.”
Gương mặt kiêu ngạo của Nhã sụp đổ. Cô ấy không ngờ người chồng luôn nhường nhịn, hiền lành lại có một “nước cờ” cuối cùng sắc sảo đến thế. Tôi bước ra khỏi căn nhà, lên xe và phóng đi. Cơn mưa giông cuối cùng cũng đổ xuống, gột rửa đi những bụi bặm và uất nghẹn của ba năm thanh xuân. Tôi không mất trắng. Tôi mất một người vợ không còn yêu mình, nhưng tôi tìm thấy lại chính mình — một người đàn ông tự do và không bao giờ để ai chà đạp lên lòng tự trọng nữa.
Qua gương chiếu hậu, tôi thấy bóng Nhã đứng lẻ loi dưới ánh đèn, điện thoại liên tục đổ chuông. Chắc là Thành đang giục giã. Nhưng từ giờ, đó không còn là chuyện của tôi.

