Posted in

Mẹ chồng dẫn cô hàng xóm bụng lùm lùm về nhà b/ắt con dâu phải nấu canh gà tẩm bổ và tuyên bố:”Từ nay, đây mới là con dâu của tôi. Nó ma/ng b/ầu cháu đích tôn cho nhà này rồi”:””

Mười năm làm dâu, Lan đã quen với những lời nói cay nghiệt của mẹ chồng. Nhưng chưa bao giờ cô cảm thấy nhục nhã như ngày hôm đó — khi bà dẫn cô hàng xóm tên Hường, bụng lùm lùm, về nhà và lạnh lùng tuyên bố:

– Từ nay, đây mới là con dâu của tôi. Nó mang bầu cháu đích tôn cho nhà này rồi, chứ không phải như cô, đẻ ba lần đều vịt trời!

Cả người Lan run lên, môi trắng bệch. Cô nhìn sang chồng — Thành — người mà cô từng hết lòng tin tưởng, nhưng anh chỉ cúi đầu im lặng. Hường ngồi phịch xuống ghế, tay xoa bụng, cười nhạt:
– Cháu nghén quá, bác bảo cô Lan nấu cho cháu bát canh gà tẩm bổ nhé. Bác nói canh gà nhà cô ấy nấu ngon lắm.

Mẹ chồng liếc Lan, giọng như ra lệnh:
– Nghe chưa? Xuống bếp mà hầm gà đi. Người ta đang mang cháu đích tôn trong bụng đấy!

Lan siết chặt tay, cố nuốt nước mắt. Không nói một lời, cô lặng lẽ bước xuống bếp, mổ con gà mái duy nhất mà mấy hôm trước cô định dành để tẩm bổ cho mẹ chồng.

Hơn một giờ sau, bát canh gà nghi ngút khói được bưng lên. Lan cúi đầu đặt trước mặt Hường, giọng nhỏ nhẹ:
– Chị ăn đi cho nóng.

Hường nếm thử, cười khẩy:
– Ừ, cũng được. Nhưng hơi nhạt… – rồi cô ta húp thêm một thìa to.

Chưa đầy năm phút sau, Hường tái mặt, ôm bụng quằn quại, kêu thét lên. Mẹ chồng hốt hoảng, Thành vội vàng bế cô ta ra xe đưa đi cấp cứu. Lan đứng chết lặng.

Một tiếng sau, điện thoại trong nhà reo lên. Bà mẹ chồng run rẩy nghe máy, rồi buông rơi điện thoại, toàn thân khuỵu xuống:
– Hường… bị s//ảy th//ai rồi…

Căn nhà chìm trong im lặng. Thành ngồi phịch xuống ghế, mắt thất thần. Mẹ anh gào khóc, quay sang Lan, giọng run rẩy:
– Cô… cô cho nó ăn gì trong bát canh đó?!

Lan chỉ im lặng, đôi mắt trũng sâu, mệt mỏi nhìn mọi người:
– Chỉ là canh gà thôi mẹ ạ. Con không bỏ gì cả. Con chỉ hầm bằng thứ mà chính mẹ cho con ăn suốt mười năm qua — là sự khinh miệt, nhục nhã, và tủi hờn.

Nói xong, cô quay người, xách túi đi thẳng, để lại phía sau tiếng khóc rối loạn và căn nhà ngột ngạt.

Ba ngày sau, kết quả từ bệnh viện báo về: Hường bị sả//y th//ai không phải vì thức ăn, mà do căn bệnh tiềm ẩn từ trước — chính cô ta giấu.

Lúc ấy, cả nhà mới chết lặng. Mẹ chồng lặng người nhìn ra sân, nơi Lan từng ngồi nhặt rau mỗi chiều. Thành gọi điện cho vợ hàng chục lần, nhưng cô không nghe.

Người đàn bà từng bị coi thường ấy giờ chỉ để lại một dòng tin nhắn:
“Con vịt trời mà các người chê cười… đã biết bay rồi. Và nó sẽ không bao giờ quay về nữa.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *