Tiếng dây lưng da quất mạnh xuống mặt bàn kính tạo nên âm thanh chát chúa, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. “Mày làm cái gì mà giờ này cơm canh nguội ngắt thế hả? Ở nhà ăn bám mà phục vụ chồng cũng không xong”! Vinh lè nhè, hơi rượu nồng nặc phả vào mặt Lan. Anh ta vừa đi “tăng ba” về, trên cổ áo sơ mi trắng còn in rõ vết son môi đỏ chót, mùi nước hoa phụ nữ rẻ tiền xộc lên gay gắt.
Lan không nói gì. Cô lặng lẽ bưng mâm cơm đi hâm nóng lại. Hai đứa con, đứa 3 tuổi, đứa 5 tuổi, đang co ro trong phòng ngủ, ôm chặt lấy nhau vì sợ hãi. Đây không phải lần đầu tiên bố chúng về nhà trong bộ dạng này. Vinh là một gã đàn ông thành đạt bên ngoài nhưng thối nát bên trong. Anh ta thay bồ như thay áo. Từ cô thư ký, cô nhân viên quán bar, đến cả cô giáo dạy thêm của con, Vinh đều không tha. Với Vinh, Lan chỉ là một “con sen” cao cấp: đẻ con, chăm con, dọn dẹp và làm bao cát để anh ta trút giận mỗi khi thua bạc hay công việc không thuận lợi.
– “Sao? Mày câm à”? – Vinh lao tới, túm tóc Lan. – “Tao nuôi mày, nuôi con mày, mày phải biết điều. Đừng có cái mặt đưa đám ấy. Tao đi gái đấy, thì sao? Đàn ông năm thê bảy thiếp là thường. Loại đàn bà không làm ra tiền như mày, tao đuổi ra đường là chết đói nhăn răng”! Lan cắn chặt môi đến bật máu, mắt ráo hoảnh không rơi một giọt lệ. Cô vẫn nhẫn nhịn. Sự nhẫn nhịn đến kỳ lạ khiến Vinh càng thêm tự đắc. Hắn nghĩ Lan hèn, Lan ngu, và Lan không thể sống thiếu hắn.
Những trận đòn roi vô cớ ngày càng nhiều. Những lần Vinh dẫn bồ đi du lịch, bỏ mặc con ốm sốt ngày càng thường xuyên. Hàng xóm xì xào, bảo Lan nhu nhược. Mẹ đẻ gọi điện khóc lóc, bảo Lan bỏ đi. Nhưng Lan vẫn lắc đầu: “Con chịu được. Con lo cho tụi nhỏ.” Vinh cười khẩy vào sự cam chịu đó. Hắn càng lấn tới, coi thường vợ không bằng con ở.
Nhưng Vinh không biết, mỗi đêm khi hắn say bí tỉ ngủ như chết, hay những lúc hắn đi vắng cả tuần với nhân tình, căn phòng nhỏ của Lan lại sáng đèn. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên đều đặn. Lan không chỉ là một bà nội trợ. Trước khi lấy Vinh, cô từng là thủ khoa Ngoại thương. Và trong 3 năm nhẫn nhịn địa ngục trần gian này, cô đã âm thầm làm việc cho một tập đoàn nước ngoài qua mạng, đồng thời thu thập từng bằng chứng ngoại tình, từng video bạo hành của Vinh.
Cô cần thời gian. Cô cần tích lũy đủ tài chính để đảm bảo khi bước ra khỏi đây, cô giành được quyền nuôi cả hai đứa con mà không cần một đồng trợ cấp từ gã chồng tồi tệ. Và ngày đó cũng đến.
Hôm ấy, Vinh dẫn hẳn một ả hotgirl về nhà ăn tối. Hắn bắt Lan phải nấu nướng phục vụ ả ta như bà hoàng. Trong bữa ăn, ả bồ ưỡn ẹo, chê bai món ăn Lan nấu, còn Vinh thì hùa theo, ném cả bát canh nóng vào người Lan vì “nấu mặn”. – “Cô xin lỗi em ấy ngay”! – Vinh quát. Lan đứng dậy, phủi những hạt cơm dính trên áo. Cô nhìn thẳng vào mắt Vinh, ánh mắt không còn sự sợ hãi hay cam chịu thường thấy, mà lạnh lẽo như băng đá ngàn năm.
– Tôi không xin lỗi. – Lan nói, giọng bình thản. Vinh sững người. Lần đầu tiên con vợ “câm” dám bật lại. Hắn tím mặt, vung tay định tát Lan một cú trời giáng. Bốp! Nhưng cái tát không chạm được vào má Lan. Tay Vinh bị Lan chặn lại giữa không trung. Cô hất mạnh tay hắn ra khiến Vinh loạng choạng lùi lại. – “Mày… mày dám phản kháng? Mày muốn chết à”? – Vinh gầm lên.
Lan mỉm cười. Cô thong thả rút từ trong túi xách ra một tập hồ sơ dày cộp, ném mạnh xuống bàn tiệc, làm đổ vỡ ly rượu vang đỏ sẫm như máu. – “Anh Vinh này”. – Lan chậm rãi nói, từng từ rõ ràng, đanh thép. – “Anh nghĩ tôi nhịn nhục 3 năm qua là vì tôi yêu anh? Hay vì tôi sợ anh? Không. Tôi nhịn là để chờ ngày này”. Vinh liếc nhìn tập hồ sơ. Đơn ly hôn đơn phương đã ký sẵn. Nhưng bên dưới đó là những thứ khiến hắn chết điếng:
- Sao kê tài khoản ngân hàng của Lan với số dư lên đến 10 con số – số tiền cô tích cóp từ công việc và đầu tư bí mật.
- Một chiếc USB chứa đầy đủ 50 video ghi lại cảnh hắn bạo hành vợ, bỏ bê con cái, và cả những bằng chứng hắn trốn thuế, tham ô ở công ty mà Lan đã âm thầm thu thập khi hắn sơ hở mang sổ sách về nhà.
- Giấy xét nghiệm ADN chứng minh đứa con mà ả bồ trước của hắn đang mang (lý do hắn định đuổi Lan đi) thực chất là con của… lái xe riêng của hắn.
Mặt Vinh chuyển từ đỏ sang xanh, rồi trắng bệch. Ả bồ ngồi bên cạnh thấy biến vội vàng xách túi lủi mất. Lan khoanh tay, nhìn gã chồng đang run rẩy như một con chó dính nước: – “Anh từng nói, nếu bỏ anh, mẹ con tôi sẽ chết đói. Anh vin vào việc tôi không có thu nhập để chèn ép, để giành quyền nuôi con hòng hành hạ tôi. Nhưng anh nhầm rồi.” Cô bước lại gần, dí tờ đơn ly hôn vào ngực Vinh:
– Giờ tôi đủ điều kiện lo cho các con rồi, tôi chơi ván bài ngửa với anh nhé?
– Em… Lan… em nói gì vậy? Tiền đâu ra… – Vinh lắp bắp.
– Tiền từ trí tuệ của tôi. Thứ mà anh luôn khinh thường. – Lan nhếch mép. – Với bằng chứng bạo hành và ngoại tình này, tòa án chắc chắn sẽ tước quyền nuôi con của anh. Còn với bằng chứng tham ô trốn thuế trong chiếc USB này, nếu tôi gửi cho đối thủ của anh, anh nghĩ anh còn ngồi được cái ghế Giám đốc đó không? Hay là ngồi ở đâu?
Vinh sụp xuống ghế. Hắn hiểu Lan không dọa. Sự im lặng của cô suốt 3 năm qua chính là sự chuẩn bị cho đòn kết liễu này. Hắn đã nuôi ong tay áo, đã coi thường một người phụ nữ thông minh và kiên cường, để giờ đây bị dồn vào chân tường không lối thoát.
– Lan ơi… anh sai rồi… anh xin em… nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng… Lan quay lưng, đi về phía phòng ngủ, nơi hai đứa con đã được cô dọn sẵn đồ đạc từ chiều.
– Tình nghĩa vợ chồng đã chết từ cái tát đầu tiên anh giáng xuống mặt tôi rồi. – Lan nói vọng lại, không quay đầu. – Tôi cho anh 2 lựa chọn: Một là ký đơn, để mẹ con tôi đi trong yên bình và chia đôi tài sản. Hai là ra tòa, vào tù, và mất tất cả. Anh có 5 phút để suy nghĩ.
Lan dắt hai con bước ra khỏi cửa, đầu ngẩng cao kiêu hãnh. Chiếc taxi đã chờ sẵn. Cô hít một hơi thật sâu không khí tự do. Sau lưng cô, trong căn biệt thự lộng lẫy, gã chồng tồi tệ ngồi bất động như một pho tượng sụp đổ. Hắn đã thua, thua đau đớn trên chính bàn cờ mà hắn ngỡ mình là vua. Hắn nhận ra, thứ đáng sợ nhất trên đời không phải là kẻ to mồm dọa dẫm, mà là sự im lặng của một người đàn bà đang mài dao chờ ngày đòi lại công lý.

