Posted in

Thấy con dâu đ:au kh:ổ bỏ về ngoại vì chồng ng:oại t:ình, mẹ chồng nắm tay nói điều khô:ng ng:ờ

Tôi từng nghĩ mình may mắn khi lấy được chồng hiền lành, mẹ chồng thì tâm lý, thương con dâu như con ruột. Nhưng cuộc đời là thứ tàn nhẫn nhất: nó luôn đánh vào lúc ta yếu đuối nhất.

Hôm đó, tôi đi công tác về sớm. Đứng trước cửa phòng ngủ, tôi nghe rõ tiếng nói quen thuộc của chồng: “Anh ly hôn Vy rồi cưới em. Chỉ cần đợi thêm chút nữa thôi…”. Sau đó là tiếng cười khúc khích, tiếng chăn nệm, tiếng thân mật mà người vợ như tôi chỉ cần nghe 1 giây cũng đủ biết chuyện gì đang diễn ra.

Tôi mở cửa. Chồng tôi tr::ần tr::ụi quấn khăn. Còn người phụ nữ kia — Linh, bạn thân của tôi 7 năm trời — nằm trên giường, táo bạo nhìn thẳng vào tôi. Tôi không khóc. Chỉ nói một câu: “Hai người… giỏi lắm.”

Tôi thu dọn ít đồ, bế con gái 2 tuổi, bắt taxi về nhà ngoại. Tim tôi như ai bóp nghẹt. Bất ngờ mẹ chồng gọi cho tôi. Giọng run rẩy: “Vy… con ở đâu? ”

  • “Giờ con bắt xe về ngoại mẹ ạ. Giờ con không muốn nói chuyện gì cả”
  • Mẹ sang ngay
    Tôi nghĩ bà sẽ trách móc tôi, hoặc bênh con trai. Nhưng không.

Bà vừa tới đã ôm chặt tôi, giọng nghẹn lại: “Vy ơi… con đừng sợ. Về ngoại nghỉ ngơi vài bữa cho khỏe. Mẹ sẽ khiến hai đứa đó phải quỳ xuống xin lỗi con. Mẹ hứa.”. Tôi khóc, giờ tôi mới có thể khóc từ khi chứng kiến tất cả mọi chuyện.

Bà nắm tay tôi rất lâu, như thể sợ tôi lại gục ngã: “Nhà này có mỗi con là người tử tế. Con dâu, mẹ không để mất.”. Tôi nhìn đôi mắt già nua mà ấm áp ấy… và thấy mình vẫn còn điểm tựa. Mẹ biết tất cả những gì thằng Thắng làm với con, cô giúp việc đã gọi điện nói với mẹ. Con cứ để mẹ xử lý.

3 ngày sau, điện thoại tôi rung. Mẹ chồng nói gọn: “Con về đi. Mẹ cho tụi nó quỳ rồi. Nhưng con phải tận mắt thấy.”. Giọng bà cứng rắn lạ thường. Tôi bế con trở về căn nhà từng là tổ ấm của mình. Ngay khi bước vào, tôi sững lại.

Trên nền gạch phòng khách—chồng tôi đang quỳ. Bên cạnh anh ta là Linh, mặt tái mét, tóc rối bời, cũng đang quỳ. Mẹ chồng ngồi ghế giữa phòng, nét mặt lạnh đến đáng sợ. Thấy tôi, bà chỉ hất cằm:
— “Xin lỗi đi.”
Chồng tôi run rẩy:
— “Vy… anh xin lỗi… anh sai rồi…”
Linh cắn môi, giọng run:
— “Vy… tớ… tớ xin lỗi…”

Tôi nhìn họ. Nhìn hai kẻ phản bội. Nhìn nỗi nhục đang đổ xuống đầu họ. Nhưng tôi không cười.
Cũng không hả hê. Chỉ… mệt mỏi.

Mẹ chồng chậm rãi nói:“Vy, con biết mẹ làm cách nào không?”. Tôi chưa kịp trả lời, bà đặt một tập giấy lên bàn: “Là camera nhà này. Không phải camera chính đâu. Mẹ đặt 3 camera bí mật từ lúc thấy chồng con có dấu hiệu lạ.”

Tôi tròn mắt. Bà nói tiếp: “Từng lần tụi nó hẹn nhau. Từng tin nhắn. Từng lần nó dắt ả về nhà khi con đi công tác. Mẹ giữ hết.”. Tôi lặng người. Bà cười lạnh:
— “Mẹ gửi toàn bộ cho bố mẹ con Linh. Gửi cho công ty con Linh. Gửi cho chú của chồng con — người đang chuẩn bị cất nhắc nó lên phó phòng.”

Chồng tôi ngẩng phắt lên: “Mẹ! Sao mẹ làm vậy?! Con mất hết rồi!”. Bà đập bàn: “ĐÚNG! Mày phải mất hết! Vì mày phản bội người vợ tốt nhất mà trời ban cho mày!”

Tôi nghe mà nghẹn. Mẹ chồng đứng dậy, đi tới trước mặt tôi: “Giờ con nói đi, con muốn thế nào… mẹ theo con.”. Chồng tôi nhào tới: “Vy! Anh xin lỗi! Anh sẽ thay đổi! Đừng ly hôn… vì con…”. Tôi nhìn anh ta, rồi nhìn Linh — kẻ từng ăn cơm nhà tôi, ngủ lại giường tôi, gọi tôi là chị.

Tôi nói chậm, rõ từng chữ: “Tôi ly hôn.”. Chồng tôi gục xuống. Linh bật khóc. Mẹ chồng thở dài, như đã biết trước kết cục ấy. Tôi quay sang bà: “Mẹ… con xin lỗi vì không giữ được hôn nhân này. Nhưng con không thể tha thứ.”

Mẹ chồng nắm tay tôi, run run: “Vy… con không cần xin lỗi. Con đúng. Mẹ mất một thằng con… nhưng giữ được một đứa con dâu như con… mẹ vẫn lời.” Tôi ôm mẹ chồng. Bà khóc như mưa… Chồng tôi nhìn cảnh đó, mặt trắng bệch. Anh ta hiểu: Ngay cả mẹ ruột cũng chọn đứng về phía tôi.

Một tuần sau, tôi dọn ra ngoài. Ở một căn hộ nhỏ, hai mẹ con sống yên bình. Điều bất ngờ nhất là: Mẹ chồng cũ vẫn đến thăm cháu. Và lần nào cũng mang đồ ăn, dọn nhà, ôm tôi thật lâu. Bà nói: “Vy, bỏ chồng chứ đừng bỏ mẹ. Mẹ sai vì không dạy được nó. Nhưng con… con là con của mẹ.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *