Tôi và Hưng từng có hôn nhân đủ êm đềm để hàng xóm ghen tị: nhà khang trang, chồng thành đạt, vợ dịu dàng. Nhưng những thứ lung linh nhất đôi khi lại rỗng nhất. Ba tháng trước, tôi phát hiện Hưng có bồ – một cô gái trẻ tên Tường Vy, mới 24 tuổi. Tôi biết qua chiếc phong bì xét nghiệm thai được giấu vội trong cốp xe chồng. Thai: 7 tuần.
Ngày biết tin, tôi không gào, không khóc, không đánh ghen. Tôi chỉ lặng đi như người vừa ngủ quên trên một sợi dây đứt. Tối hôm đó, Hưng về nhà, thấy tôi ngồi trên ghế sofa, ngước lên nhìn anh như nhìn một người lạ.— “Vy… để anh giải thích…”
Tôi ngắt lời:— “Không cần. Em gặp cô ấy rồi.”. Hưng tái mặt.
Tôi kể: buổi sáng tôi đã hẹn gặp Tường Vy ở quán cà phê. Cô ta đến với vẻ mặt thách thức, bụng phẳng, môi son đỏ, ánh nhìn kiêu ngạo của đàn bà trẻ nghĩ mình đã nắm được điểm yếu của thiên hạ.
Cô ta ngồi xuống nói thẳng: — “Tôi có thai. Anh ấy bảo sẽ cưới tôi nếu chị chịu ly hôn. Tôi trẻ, tôi sinh được, còn chị thì…10 năm chẳng đẻ nổi một đứa”.
Tôi mỉm cười, rót nước:
— “Cô mang thai mấy tuần?”
— “Bảy.”
— “Được.”
Tôi mở điện thoại, chuyển khoản 1 tỷ đồng, đưa màn hình cho cô ta xem.
— “Đây là tiền. Cô cứ yên tâm mà đẻ. Tôi coi như thuê cô sinh một đứa con cho gia đình này.”
Tường Vy chết lặng.
Tôi nói rõ từng chữ: “Đứa trẻ – tôi sẽ nhận nuôi hợp pháp. Còn cô – mãi mãi không có cửa bước vào nhà tôi làm vợ.” Cô ta cắn môi, mặt tái đi. Không ngờ tôi không tranh giành, mà còn đoạt luôn lợi thế duy nhất cô ta có. Tôi bình thản đứng dậy: “Cô có hai lựa chọn: Một là nhận tiền, sinh con, biến mất. Hai là không nhận tiền, nhưng cũng đừng mơ chen chân. Chồng tôi… không phải kiểu đàn ông dám bỏ vợ một cách đàng hoàng.”
Tường Vy run rẩy. Cô ta tưởng tôi sẽ quỳ xuống xin xỏ. Nhưng đàn bà như tôi — khi đã đau đến tận cùng thì lạnh hơn cả sắt thép. Khi tôi kể đến đây, mặt Hưng trắng bệch: “Vy… em làm vậy thật sao?”. “Ừ. Em làm vì… em biết anh đủ hèn để đứng ngoài cuộc và để hai đàn bà tự xé nhau.”
Hưng cúi đầu, mồ hôi nhỏ xuống sàn: “Anh… xin lỗi.”. “Không cần. Em chỉ hỏi: anh có muốn ly hôn không?”. Hưng lắc đầu lia lịa: “Không! Anh sai rồi. Anh sẽ dứt với cô ta.”. Tôi bật cười: “Dứt thế nào? Con đã có rồi.”. Anh im bặt. Sự thật là, anh muốn có con hơn muốn chung thủy.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu chuẩn bị các thủ tục nhận con nuôi trong trường hợp cần thiết. Hưng thì như kẻ mất hồn, nửa muốn cứu vãn tôi, nửa ám ảnh đứa trẻ trong bụng người tình. Còn Tường Vy? Cô ta im hơi lặng tiếng. Không gọi, không nhắn, không đến tìm Hưng. Tôi tưởng mọi thứ đã kết thúc.
Cho đến ngày hôm ấy — đúng 9 tháng sau. Đêm đó, Hưng đang ngủ thì điện thoại reo. Tôi cầm lên nhìn, trên màn hình hiện một cái tên quen thuộc: Tường Vy. Tôi bắt máy. Giọng cô ta thều thào, lạc đi trong tiếng còi xe cấp cứu: “Chị… chị… chị có thể đến bệnh viện được không?”
— “Có chuyện gì?”
— “Em… sắp sinh… nhưng… anh Hưng chặn hết liên lạc… em không biết gọi ai…”
Tôi im lặng vài giây.
— “Em đang ở đâu?”
Tôi đến khi ca cấp cứu vừa đưa cô ta vào phòng sinh. Mọi thứ hỗn loạn, bác sĩ hô hoán vì huyết áp cô ta tụt mạnh. Cô ta nắm tay tôi, mắt mở to: “Chị… nếu em có chuyện gì… xin chị… nuôi con em…”. Tôi nghẹn lại. Tôi không ghét cô ta đến mức bỏ mặc một mạng người đang bám vào hy vọng cuối cùng: “Em ráng lên. Bác sĩ sẽ cứu em.”
Cô ta lắc đầu yếu ớt: “Em biết… khó… Nhưng con… chị giúp em với…”. Tôi nắm tay cô ta thật chặt. Lần đầu tiên, tôi không nhìn cô như kẻ thứ ba, mà như một người đàn bà trẻ bị xô vào cuộc đời tàn nhẫn quá sớm. Cánh cửa phòng mổ đóng lại.
Hai tiếng sau…
Bác sĩ bước ra. “Mẹ và bé đã qua cơn nguy kịch nhưng cần phải theo dõi chặt chẽ. Bé trai sinh cần phải nằm lồng kính”. Tôi đã có thể thở 1 hơi thật nhẹ nhõm…
Những ngày sau đó cả Vy và em bé được bác sĩ chăm sóc tận tình và cuối cùng mẹ con cô ấy cũng đã được ra viện. Tôi thuê cho mẹ con Vy 1 căn chung cư và hàng ngày qua lại chăm sóc mẹ con cô ấy. Ngày em bé tròn 1 năm Vy đặt đứa bé vào tay tôi: “Chị xứng đáng có con hơn em, chị sẽ nuôi con thành người…”.
Vy rời bước, xa con nhưng cô ấy không khóc mà mỉm cười tất tươi…

