Posted in

Đi công tác 1 tháng, vừa về tới nhà, chồng liền giục vợ rối rít: “Về phòng thôi…” để rồi đ::au đ::ớn…

Sài Gòn, đầu tháng 5. Cơn mưa đầu mùa đổ xuống đúng lúc Mai kéo vali ra khỏi sân bay Tân Sơn Nhất, sau một tháng trời vật lộn với dự án ở Hà Nội. Cô mệt, nhưng tim lại rộn ràng. Không phải vì công việc thành công, mà vì cô sắp được trở về vòng tay Hùng — người chồng luôn gọi cô là “nhà”.

Mai mở cửa căn nhà nhỏ bằng vân tay. Chưa kịp đặt vali xuống, đã nghe tiếng chân chạy thình thịch trên cầu thang. — “Vợ yêu về rồi à!”. Hùng lao tới, ôm chầm lấy Mai như thể cô vừa trở về sau chiến tranh. Anh siết chặt đến mức cô bật cười. — “Về phòng thôi, nhớ vợ lắm rồi!” – Hùng hôn lên trán cô, ánh mắt đầy khao khát.

Mai đỏ mặt: — “Để em tắm cái đã.”. Anh phụng phịu, nhưng vẫn gật đầu. Đêm ấy, họ ôm nhau rất lâu. Hùng nói những lời ngọt đến mức Mai tin rằng một tháng xa nhau đã khiến anh thiếu hơi vợ đến kiệt sức.

Nhưng cô không ngờ rằng cái ôm ấy… chỉ là khởi đầu cho một cơn ác mộng kéo dài. Ba ngày đầu, mọi thứ đẹp như phim: Hùng nấu ăn, dọn nhà, pha nước cam, xoa chân cho vợ. Mai ngập trong hạnh phúc mềm mại ấy.

Cho đến một sáng chủ nhật, khi Mai thay ga giường, cô phát hiện một chiếc kẹp tóc màu xanh biển dưới gối. Nhỏ, xinh, và hoàn toàn không phải của cô. Tim Mai run lên một nhịp. Chỉ một nhịp thôi. Nhưng đủ để linh cảm đàn bà của cô thức giấc.

Cô hỏi nhẹ: — “Trong lúc em đi công tác, có ai ghé nhà mình không?”

Hùng không chớp mắt: — “Không ai hết. À, thằng Tín có lên mượn bộ tua vít, vậy thôi.”

Mai mỉm cười, không nói nữa. Nhưng nụ cười ấy chua như chanh. Một tuần sau, Mai dọn lại tủ đồ mùa đông. Trong lớp áo khoác sâu nhất, cô thấy một chiếc khăn quàng cổ phụ nữ. Hàng hiệu. Vẫn thơm mùi nước hoa xa lạ.

Lần này tim cô đau thật. Như ai bóp mạnh. Mai không ghen. Không nổi đóa. Cô ngồi xuống sàn, lặng lẽ mở ổ cứng camera an ninh — thứ Hùng tưởng cô tháo từ năm ngoái. Mai tua lại từng ngày tháng cô vắng nhà. Và rồi… Cô thấy…

Một cô gái tóc ngang vai, váy trắng, dáng nhỏ nhắn bước vào nhà lúc 9 giờ tối ngày thứ 16. Hùng mở cửa. Ôm cô ta. Hôn cô ta. Dắt lên phòng ngủ.

Hình ảnh không có âm thanh, nhưng sự thật thì chói đến mức Mai thấy khó thở. Cô tắt màn hình. Ngồi im. Đôi vai run lên một chút — chỉ một chút thôi — rồi dừng hẳn. Trong cô lúc này không phải đau, mà là một cơn tỉnh táo lạnh sống lưng.

Tối đó Hùng về muộn. Mai vẫn ngồi trong bếp, vẻ bình thản đến mức đáng sợ. — “Em làm nước cam cho anh rồi đó.” – cô nói. Hùng uống một hơi. 15 phút sau, anh gục xuống bàn. Mai lấy điện thoại anh. Mật khẩu: ngày cưới của họ. Cô lục thư viện ẩn — nơi đàn ông luôn tưởng phụ nữ không biết.

Hàng chục ảnh chụp cô gái đó: Những buổi hẹn hò, những đêm ngủ chung, thậm chí ảnh chụp thân mật mà đàn ông chỉ chụp khi thật sự… yêu. Mai lưu tất cả vào USB. Không khóc. Không run. Chỉ nhìn Hùng ngủ, như nhìn một người xa lạ giả vờ quen thuộc.

Sáng sớm, Mai xếp quần áo, để lại chìa khóa lên bàn, rồi rời khỏi nhà. Cô thuê một căn hộ dịch vụ ở Thủ Đức. Cô tắt hết liên lạc, chỉ để lại một tin nhắn: “Cho em thời gian.”. Hùng hoảng loạn tìm cô, cầu xin, gọi cả mẹ Mai ở quê, nhưng cô vẫn không trả lời. Mai dành một tháng điều tra, lặng lẽ, tỉ mỉ. Cô cần biết xem người đàn ông đã chia sẻ nửa đời với mình thực chất là ai.

Và sự thật còn đau hơn cô tưởng. Cô gái tên Vy, 23 tuổi, nhân viên thực tập của công ty Hùng. Mai tìm được Instagram của Vy. Những caption dài, đau đớn: “Yêu một người đàn ông đã có vợ… là tự đẩy mình vào địa ngục.”. “Em không muốn phá hoại ai, nhưng em yêu anh ấy mất rồi…”

Mai đọc mà vừa thương vừa tủi. Không phải thương Vy — mà thương chính bản thân mình. Hùng không chỉ phản bội. Anh đã để một cô gái trẻ… yêu. Mai hẹn Hùng ở quán cà phê.
Cô đến trong chiếc váy trắng, đẹp nhưng lạnh. — “Anh có yêu cô ấy không?” – Mai hỏi thẳng.

Hùng cúi đầu:
— “Anh chỉ… yếu lòng. Em đi lâu quá… anh—”

Mai cắt ngang:
— “Nếu em cũng yếu lòng khi xa anh một tháng, em có quyền ngủ với người khác không?”

Hùng tái mặt. Không nói được gì. Mai đặt USB lên bàn.
— “Trong này có tất cả: clip camera, tin nhắn, ảnh của anh và cô ấy. Em không dùng nó để hạ nhục anh. Nhưng em muốn anh hiểu: em không ngu.”

Hùng run rẩy:
— “Mai… anh xin lỗi…”

Mai đứng dậy. Nụ cười nhẹ như sương:
— “Em không cần lời xin lỗi. Chúng ta chỉ… hết duyên.”

Một tuần sau, Mai gửi đơn ly hôn. Không kiện. Không đòi tài sản. Cô chỉ mang theo laptop, vài bộ đồ và… lòng tự trọng.

Ba tháng sau, Mai mở quán cà phê nhỏ mang tên “SAU MƯA”. Một chiều, Vy — cô gái năm xưa — ghé quán. Khi nhận cà phê, Vy nói khẽ: — “Em xin lỗi chị.”

Mai mỉm cười: — “Không ai sai khi yêu. Chỉ sai khi không biết dừng lại.”. Vy rơi nước mắt và bỏ đi. Mai đứng nhìn bầu trời sau cơn mưa. Trong lòng nhẹ tênh. Khi một người đàn ông rời bỏ bạn, đó không phải dấu chấm hết. Đó chỉ là dấu chấm mở cho hành trình bạn tìm lại chính mình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *