Posted in

Con trai m::ất được 2 năm, con dâu bất ngờ thông báo b::ầu th::ai 3, mẹ chồng nổi đi::ên đuổi đi

Chồng Hà mất trong một vụ tai nạn. Anh đi vội đến mức cô không kịp nói lời tạm biệt, khi ấy họ mới cưới nhau được nửa năm. Ngày đưa tang chồng Hà như hóa đá. Mọi thứ xung quanh mờ đi, chỉ còn tiếng người ta nói: “Tội nghiệp, vợ trẻ quá, sống sao nổi.”

Sau khi anh mất, Hà ở lại với mẹ chồng là bà Lành. Bà lạnh lùng và nghiêm khắc, nhưng cô hiểu, bà đau đớn. Cô không trách. Cả hai người đàn bà, một mất con, một mất chồng, cùng sống trong căn nhà im lặng đến ngạt thở.

Hai năm trôi qua, Hà vẫn sống trong ký ức của Tuấn. Ảnh anh treo trên tường, mỗi sáng tôi vẫn thắp nén nhang, nói khẽ: “Em vẫn ở đây, Tuấn ạ.”

Rồi một ngày, Hà mang thai. Lúc nhìn hai vạch đỏ hiện lên trên que thử, tôi choáng váng, tay run rẩy, nước mắt trào ra. Không phải vì sợ, mà vì biết, điều kỳ diệu đã xảy ra. Hà cầm kết quả siêu âm về nhà, lòng tràn ngập niềm vui vì Hà không chỉ mang trong mình 1 mà là 3 sinh linh bé nhỏ. Cô muốn nói với mẹ chồng, muốn chia sẻ niềm hạnh phúc ấy. Nhưng khi Hà vừa cất lời: “Mẹ ơi con có bầu rồi… Là con của anh…” thì mẹ chồng cô đã đập mạnh tay xuống bàn: “Cô nói cái gì? Cô mang thai? Với ai?”

Hà sững người: “Mẹ, là con của anh Tuấn ạ…. bác sĩ làm giúp con…”

Nhưng lúc ấy bà Lành không còn quan tâm tới những gì con dâu nói. Trong lòng bà trào lên một nỗi ấm ức, tức giận, nghi ngờ đan xen nhau. Bà gào lên, nước mắt lẫn giận dữ: “Đừng nói dối! Con trai tôi mất hai năm rồi! Cô định bôi nhọ nhà này sao? Đồ đàn bà trơ trẽn! Mồ chồng còn chưa xanh cỏ. Vậy mà…”.

Hà khẩn khoản: “Mẹ, con xin mẹ tin con… con không làm gì có lỗi…”. Nhưng bà Lành không tin. Bà ném quần áo của con dâu ra sân, hét trong tiếng nghẹn: “Cút khỏi nhà này, đồ đàn bà trắc nết, đồ chửa hoang! Đừng để tôi thấy mặt cô nữa!”

Đêm đó, Hà ôm bụng rời khỏi căn nhà – nơi từng là tổ ấm của mình. Ngoài trời lạnh buốt, từng cơn gió thốc vào da thịt, nhưng cô chỉ cảm thấy trống rỗng. Hà không còn chỗ nào để đi, chỉ biết ôm bụng nói khẽ: “Các con ơi, dù mẹ có bị cả thế giới này ghét bỏ, mẹ vẫn sẽ sinh các con ra. Các con là niềm tin của mẹ.”

Khoàng thời gian sau đó phải nói là vô cùng kinh khủng với Hà. Cô không còn nơi để đi, cũng không thể về nhà bố mẹ đẻ vì khi đó bố mẹ Hà đang ốm đau, họ không chịu nổi cú sốc lớn này. Cô đành tìm đến nhà họ hàng xa ở tỉnh khác để tá túc. Mang bầu 3 không hề đơn giản, Hà lại chẳng có chồng hay người thân ruột thịt để nhờ vả, để dựa dẫm. Người ta cho ở nhờ đã là may mắn lắm rồi.

Hà phải tự đi làm để có tiền thăm khám thai. Không ai biết cô mang bầu 3. Mãi đến khi thai có vấn đề người chị họ mới biết. Hà đã không giữ được 1 bé. Cô sinh được 1 bé trai và 1 bé gái. Cũng may nhờ người quen giúp đỡ tiền bạc chứ không mẹ con cô đã không thể sống được đến ngày hôm nay.

Đúng ngày giỗ thứ ba của Tuấn, Hà bế 2 con nhỏ về thắp hương cho anh. Cô biết mẹ chồng vẫn hận mình lắm. Nhưng Hà mong rằng nhìn 2 đứa trẻ giống bố như đúc thế này bà không nỡ.

Khi Hà bước vào sân, mẹ chồng đang dọn mâm cỗ. Bà nhìn Hà, sững sờ. “Cô… cô dám quay lại à?”. Hà cúi đầu, đặt 2 đứa nhỏ xuống chiếu: “Mẹ, con chỉ muốn cho các con được thắp cho bố nén nhang.”. Bà hét lên: “Con nào bố nào..”.

Hà lấy trong túi ra xấp giấy tờ: hồ sơ bệnh viện, giấy xác nhận thụ tinh nhân tạo bằng tinh trùng của Tuấn. “Trước khi mất, anh Tuấn từng điều trị vô sinh. Bác sĩ có trữ tinh trùng của anh để chuẩn bị cho thụ tinh nhân tạo. Khi anh mất, con đã xin phép bệnh viện giữ lại mẫu đó. Con muốn sinh con của Tuấn – một phần của anh – cũng là phần còn lại của tình yêu của chúng con. Con mang thai 3 nhưng chỉ sinh được 2 cháu”.

Mọi người nghe Hà nói ai cũng bất ngờ rơi nước mắt. Ai cũng công nhận 2 đứa trẻ giống bố: “Giống y bố nó, đúng là con của thằng Tuấn rồi”. Những tưởng mọi thứ đã rõ ràng, mẹ chồng sẽ nhận cháu. Nhưng ai ngờ, bà Lành lao tới góc nhà cầm cái chổi: “Đi ngay, cô đưa con cô đi ngay. Đó không phải con thằng Tuấn, không phải cháu tôi. Con tôi mất rồi, tôi không thể có cháu. Cô đừng hòng lừa gạt bà già này. Đi ngay đi…”.

Ai khuyên bảo thế nào bà Lành cũng không nghe. Mẹ con Hà chưa kịp thắp cho Tuấn nén hương thì cô đã phải bế vội con đi. Hà vừa đi vừa khóc. Cô không thể nào ngờ mẹ chồng lại không bao giờ chấp nhận cháu ruột của mình. Chặng đường phía trước chẳng biết sẽ ra sao. Nhưng vì 2 con Hà vẫn phải mạnh mẽ mà sống. Thương con cô như đứt từng khúc ruột….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *