Hôm đó, Lan lên cơn trở dạ. Đau quặn đến tím tái, cô gọi cho chồng:
– Anh ơi, em đau lắm rồi, đưa em đi viện với!
Nhưng đầu dây bên kia chỉ có giọng hờ hững:
– Cô gọi mẹ đẻ cô mà đưa đi. Tôi bận rồi. Về quê mà đẻ, cho rẻ.
Lan ngã quỵ. Nước mắt chan với mồ hôi. Trong khi đó, Minh – chồng cô – lại đang xách giỏ quà to, hớn hở bước vào một bệnh viện tư sang trọng. Anh ta vào chăm… bồ mới sinh con trai. Tất cả chỉ vì Lan đã sinh con gái và lần này lại là con gái. Minh thì đã say đắm ả bồ đến mức chẳng thiết tha gì vợ con ở nhà nữa rồi.
Anh ta dự tính lần này sẽ đuổi hẳn vợ con về quê để đón nhân tình về nhà. Đường đường là 1 trưởng phòng như anh mà lại phải sống với cô vợ quê mùa, lại chị đẻ toàn con gái như Lan sao. Mặc dù chính Lan là người nhường cái chức trưởng phòng cho chồng còn mình nghỉ ở nhà chăm con nhưng thử xem người đàn bà xấu xí bây giờ đâu có xứng đáng làm vợ anh. Anh rảo nhanh vào bệnh viện, nơi cậu con trai kháu khỉnh và người tình đang đợi anh… Còn vợ anh anh…thì anh mặc kệ….
Nhưng Minh vừa bước vào sảnh thì khựng lại. Giữa đám đông người nhà bệnh nhân, anh sững sờ khi thấy bóng dáng gầy guộc, áo nâu bạc màu, tay còn dính bùn đất: mẹ vợ anh – người đàn bà quê mùa. Nhưng nhà vợ Minh nghèo lắm, vợ Minh nghỉ ở nhà chăm con hàng tháng anh đưa tiền đủ để sinh hoạt thì lấy đâu ra mà vào viện quốc tế sinh nở?
Minh chưa kịp hiểu ra vấn đề thì mẹ vợ bất ngời ngước lên bắt gặp ngay con rể. Giọng bà vang lên giữa sảnh bệnh viện:
– Con gái tôi đang trở dạ, thằng rể trời đánh này lại bỏ mặc nó, chạy đến chăm đẻ cho gái lạ! Con tôi lên cơn trở dạ mà nó bảo con tôi về quê mà đẻ trong khi đưa bồ vào viện sang trọng này sinh con. Anh nghĩ nhà tôi không đủ sức cho con cho cháu tôi vào đây sao???
Cả sảnh ồ lên. Minh xanh mặt, định lảng đi, nhưng bà đã giật lấy chiếc giỏ quà, đập thẳng xuống sàn. Bên trong toàn là sữa ngoại, đồ bổ cho sản phụ.
Bà chỉ thẳng mặt anh ta, giọng như dao cắt:
– Mày tưởng mẹ quê mùa này không biết gì à? Mày bỏ mặc vợ để đi nuôi gái, vì cô ta sinh con trai cho mày hả. Nếu hôm qua tôi không nóng lòng gọi điện cho cái Lan hỏi han tình hình nó rồi thu xếp đón xe sớm ra đây thì không biết hôm nay mẹ con cái Lan xảy ra việc gì nữa. Cả gia đình tôi không thể ngờ anh là loại người đốn mặt như vậy. Ngày còn sinh viên gia đình anh nghèo không có tiền gửi cho anh ăn học thì ai là người đã đi làm thêm đến 2h sáng lấy tiền nuôi anh? Rồi ai đã nhường cái chức trưởng phòng cho anh? Là con Lan nhà này? Là vợ anh đó? Thế mà giờ…
Đúng lúc này thì cô y á hớt hải chạy ra:
- Bệnh nhân Lan sinh bé trai rồi ạ, mời người nhà vào trong ạ…
- Con trai ư? – Minh cất tiếng nhưng không có ai trả lời anh, mẹ vợ anh thì đã nhanh chân chạy theo y tá.
Nhưng sự việc sau đó còn khiến Minh phải sốc nặng hơn nữa. Chỉ 1 tiếng sau mẹ vợ Minh đã xuất hiện trong phòng ả bồ của anh. Hóa ra nhà bà có người quen làm ở viện này mà anh không biết.
Bà tiến tới rút trong túi ra tập giấy ném về phía con rể :
– Đây là kết quả xét nghiệm ADN của đứa bé mà anh đang âu yếm tới mức quên cả con đẻ của mình. Ngay khi anh đưa ả ta vào đây sinh thì chúng tôi đã biết hết rồi. Anh cũng chỉ là thằng ngu bị cô ta dắt mũi thôi, là thằng đổ vỏ thôi…
Người nhà ả bồ nhìn nhau, vội bế mẹ con cô ta rời đi, bỏ mặc Minh đứng chết lặng giữa sảnh.

