Posted in

Mẹ chồng đón là nhân tình của chồng đang mang th//ai về nuôi: “Ai có ch//ửa thì người đó được là con dâu tôi”

Căn nhà họ Nguyễn vốn nổi tiếng trong làng là “gia đình gia giáo, nề nếp”. Nhưng đằng sau cánh cổng sắt to ấy, hôm nay là một cảnh tượng khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng khó mà tin.

Một người phụ nữ trẻ, bụng nhô cao, tay xách vali, được cả nhà chồng tôi đón về như bà hoàng. Mẹ chồng hồ hởi, vừa đỡ vali vừa nói oang oang: “Từ nay con là dâu nhà này. Ai có chửa được thì người đó là con dâu tôi.”

Câu nói ấy như nhát dao lạnh lẽo cắm thẳng vào ngực tôi. Tôi đứng lặng, tay vẫn cầm rổ rau vừa rửa dở, nước còn chảy tí tách. Người phụ nữ kia – nhân tình của chồng tôi – cúi đầu cười, ánh mắt lộ vẻ đắc thắng. Còn mẹ chồng quay sang tôi, giọng hằn học:

“Cô nghe rõ chưa? Cô làm dâu 8 năm mà không đẻ được, coi như vô phúc. Giờ cô chỉ là osin trong nhà này, liệu mà phục vụ con dâu thật của tôi cho chu đáo.”

Tôi không nói gì. Không khóc. Không cãi. Chỉ nhìn từng gương mặt trong nhà – mẹ chồng, em chồng, và cả chồng tôi – những người tôi từng hết lòng chăm lo. 8 năm qua tôi đã lặng lẽ hầu hạ nhà chồng, chăm lo vun vén công việc kinh doanh. Không có tôi thì cái xưởng gỗ nhà chồng mãi vẫn chỉ là cái xưởng gỗ quèn có 3-4 thợ chứ nó không thể thành cái xưởng gần 100 thợ như hôm nay. Vậy mà…

Tất cả đang hả hê vì nghĩ tôi “thua cuộc”. Có lẽ họ đã muốn tống cổ tôi ra khỏi cái nhà này để vừa có cháu nối dõi và vừa nhổ được cái gai trong mắt họ, họ không bị mang tiếng là giàu nhờ con dâu nữa.

Tối đó, cả nhà ăn mừng “dâu mới”. Tôi lẳng lặng đi lên phòng, mở ngăn tủ, lấy ra một phong bì đã vàng ố – thứ tôi vẫn giữ suốt 5 năm qua, kể từ ngày đi khám cùng chồng.

Khi bước xuống, mọi người đang cười nói rôm rả. Mẹ chồng thấy tôi liền mắng: “Cô còn chưa biết dọn phòng cho dâu mới à? Hay định ghen tuông rồi làm loạn?”

Tôi khẽ đáp, giọng bình thản đến lạ:

– Con không dám làm loạn, chỉ muốn đưa mọi người xem một thứ nhỏ thôi.

Tôi đặt phong bì xuống bàn, mở ra, lôi tờ giấy trắng có dấu đỏ rõ ràng: “Kết quả ti/nh dị/ch đồ: Không có ti/nh trù/ng – v/ô si/nh nam giới.”. Tên người: Nguyễn Hoàng Minh – chính là chồng tôi.

Không gian như đóng băng. Tiếng cười tắt hẳn. Mẹ chồng há hốc miệng, mắt đảo liên hồi.
Còn chồng tôi – người vừa mới khoác tay nhân tình ngồi ghế – tái mét như người chết đứng.

Người phụ nữ kia cũng lùi lại, mặt trắng bệch. Tôi nhìn cô ta, cười nhẹ: “Cô mang thai, chúc mừng. Nhưng chắc cô biết rõ hơn ai đứa bé trong bụng là của ai?” Tôi quay sang mẹ chồng, giọng trầm: “Còn mẹ, nếu mẹ muốn nhận con dâu, thì xin hãy chọn người thật sự xứng đáng làm con dâu của kẻ vô sinh.”

Không ai nói được lời nào. Chồng tôi gục đầu xuống, hai tay run rẩy. Người tình lẳng lặng xách túi bỏ ra cửa. Mẹ chồng ngồi phịch xuống ghế, miệng lắp bắp: “Không… không thể nào…”

Tôi chỉ cười, một nụ cười không còn nước mắt. Mọi thứ trong tôi tan rã, nhưng cũng nhẹ bẫng.
Tôi đặt đơn ly hôn lên bàn, ký sẵn:“Con không trách ai nữa. Con chỉ cảm ơn – vì nhờ hôm nay, con mới thấy rõ bộ mặt thật của những người từng gọi con là con dâu.”

Tôi quay đi, mang theo hành lý của mình. Bước ra khỏi ngôi nhà ấy, tôi cảm thấy như vừa thoát khỏi một vực sâu ngột ngạt. Tất nhiên tôi đi thì thợ ở xưởng gỗ cũng đi theo tôi hết. Vì tôi là người tạo ra miếng cơ manh áo cho họ chứ nhà chồng tôi thì biết gì.

Tôi về nhà đẻ mở xưởng gỗ. Xưởng nhà chồng vắng hoe. Mẹ chồng từng tìm đến, xin lỗi, nói rằng chồng cũ tôi giờ sống cô độc, còn nhân tình bỏ đi mất. Bà cầu xin tôi về gây dựng lại sự nghiệp nhà chồng. Tài sản là của con hết, bố mẹ mất đi phần con hết chứ không ai dám tranh của con đâu”.

Tôi chỉ đáp: “Con không ngu lần thứ 2 đâu mẹ ạ” rồi đóng cửa đi vào mặc mẹ chồng đứng đó trong cơn mưa rào cuối thu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *